Tên đệ tử lộ rõ vẻ khinh khỉnh trên mặt, nhưng e ngại thân phận của Trần Ngôn nên chỉ biết cúi đầu thở dài, không nói lời nào.
“Cũng không phải là không được.” Kim Đao đại sư bỗng nhiên lên tiếng.
Sắc mặt gã xanh mét, chẳng rõ là trời sinh tính tình vốn đã lạnh lùng, hay bị những lời nói không biết trời cao đất dày của Trần Ngôn chọc tức. Gã nhàn nhạt nói: “Nhưng nếu muốn đáp ứng yêu cầu của ngươi, đống tài liệu này sẽ không đủ dùng, cần phải có thêm một điều kiện nữa.”
“Điều kiện gì?”




